Mấy giờ rồi nhỉ ???

Thành viên trực tuyến

4 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tài nguyên dạy học

    Về Trang chủ

    Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Thị Lượng - THCS Phú Mỹ - Giang Thành - Kiên Giang.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Yêu thơ >

    Khô khan

     kh_khan

    Chợt một ngày em bảo anh khô khan
    Không nói nổi dù một lời của gió
    Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
    Không êm đềm hay lơi lả như trăng

    Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng
    Em nói đúng, buồn thay em nói đúng
    Gã đàn ông trong anh lại vụng
    Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ

    Nhưng lẽ nào em chẳng nhận ra ư?
    Anh không nói, vậy mà anh đã nói
    Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi
    Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già

    Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra
    Giữa cái khô khan có chút gì bối rối
    Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
    Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời

    Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi
    Khi anh đã về với mình rất thật
    Khi anh thấy tận trong anh sâu nhất
    Ánh mắt em nhìn trách móc suy tư
    Em...

     Em vẫn còn thao thức đấy ư?
    Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết
    Anh sẽ nói và mong em sẽ biết
    Có những lời gửi đến chỉ mình em.
      

                                               (Sưu tầm)


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Lượng @ 17:48 15/08/2009
    Số lượt xem: 369
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Truyện Cười