Mấy giờ rồi nhỉ ???

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tài nguyên dạy học

    Về Trang chủ

    Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Thị Lượng - THCS Phú Mỹ - Giang Thành - Kiên Giang.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Yêu thơ >

    Vần điệu trong thơ lục bát

     rng_chiu

     

             Ở các thể loại thơ văn xuôi, thơ tự do, người viết có thể bỏ vần để lấy ý, bỏ âm điệu trắc, bằng để tạo ra những âm điệu mới mẻ khác cho phù hợp với bài thơ. Còn ở thơ lục bát người viết phải tôn trọng những niêm luật riêng. Vần điệu trong thơ tự do, người viết thường chủ động buông bắt biến hoá, dài ngắn tuỳ theo cách diễn đạt của riêng mình , vần điệu trong thơ lục bát nếu khác sẽ trở nên thô kệch, vụng về.

    Nhắc vần điệu trong thơ  lục bát, xin được dẫn chứng một bài thơ của cố thi sĩ Nguyễn Bính:

                                         Rừng chiều

                                 Lữ hành bắt gặp quán cơm
                           Bày ong bắt gặp mùi thơm hoa rừng
                                 Đèo cao cho suối ngập ngừng
                           Nắng thoai thoải nắng, chiều lưng lửng chiều...
                                 Trăng non như một cánh diều
                           Trẻ con phất dối thả liều lên mây
                                Chim nào kêu mỏi ngàn cây
                           Ngẩn ngơ đôi chiếc ngựa gầy dong xe
                               Đồi sim dan díu nương chè
                           Trắng phau khói núi, xanh lè áo ai...


    Bài thơ trên Nguyễn Bính viết năm 1938 ở Thái Nguyên. Một bài thơ toàn bích trong cấu trúc và cách diễn đạt. Đặc biệt vần điệu trong thơ vừa tự nhiên vừa điêu luyện. Đọc đôi lần đã nhớ đã thuộc. Thuộc rồi, nhiều lúc nhớ đến, nhắc đến vẫn thấy ngân nga, rung động:

                              Đèo cao cho suối ngập ngừng
                         Nắng thoai thoải nắng, chiều lưng lửng chiều...
                              răng non như một cánh diều
                         Trẻ con phất dối thả liều lên mây


    Những chữ ngừng, lưng hoặc chiều, diều, liều gieo vần thật chuẩn mực mà không hề gò bó khiên cưỡng. Câu thơ:Nắng thoai thoải nắng, chiều lưng lửng chiều cách diễn đạt sáng tạo, tài tình và rất Nguyễn Bính. Bài thơ hay một cách giản dị, xuất thần. Hay đến nỗi không thể gọt giũa, thêm bớt. Hãy thử tưởng tượng xem, nếu câu thơ trên mà viết khác  hoặc dịch ra tiếng nước ngoài, cái hay cái đẹp sẽ giảm đi đến mức nào.

    Trải qua thời gian thơ lục bát có thể biến ảo trong phạm vi nhất định. Người làm thơ có thể ngắt nhịp, xuống dòng để diễn tả điều mình muốn nói một cách tự nhiên. Người làm thơ có thể gieo liền những âm bằng  trong cả câu sáu  hoặc câu tám... Nhưng đã viết lục bát thì dù phóng túng, ngang tàng đến mấy câu thơ cũng phải có... vần. Đọc một vài thơ lục bát, cứ nhìn vào cung cách gieo vần cũng đủ biết tay nghề cao hay thấp của tác giả. Thể loại thơ lục bát rất cũ càng, giống như một lối đi có sẵn, dễ mà hoá khó, khó mà hoá dễ - nó là nơi thử sức và thách thức cả những cây bút mới vào nghề và cả những cây bút cao niên, già dặn.

                                                                                Nguyễn Đức Mậu



                                                                                                                         


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Lượng @ 11:04 20/09/2009
    Số lượt xem: 383
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Truyện Cười